Giỏ Hàng Của Bạn

Số Lượng: sản phẩm
Tổng Cộng:

Shopping Cart

Total Items:
SubTotal:
Tax Cost:
Shipping Cost:
Final Total:

Giỏ Hàng Của Bạn

Hiện có sản phẩm
Tổng Số Tiền:

Được tạo bởi Blogger.

Template Information

Giải mã Hàn Quốc - sành điệu - Euny Hong

Nếu bạn hỏi người trẻ Việt Nam rằng: Đất nước mà bạn muốn đến là đâu, dẫn đầu danh sách trả lời chắc chắn sẽ là Hàn Quốc. Không thể phủ ...

Tìm kiếm Blog này

Lưu trữ Blog

Most View Product

Sample Text Footer

Contact online


  • Nếu bạn hỏi người trẻ Việt Nam rằng: Đất nước mà bạn muốn đến là đâu, dẫn đầu danh sách trả lời chắc chắn sẽ là Hàn Quốc. Không thể phủ nhận rằng hình ảnh của Hàn Quốc đã ăn sâu vào tiềm thức của chúng ta với những thước phim lãng mạn, câu chuyện tình hoàng tử lọ lem, những idol xinh đẹp, những điệu nhảy ấn tượng và muôn vàn những thứ “sành điệu” khác. Hình ảnh rất cool của Hàn Quốc không phải ngẫu nhiên mà có, đó là một chiến lược lâu dài, dứt khoát để thống trị thế giới bằng thứ sức mạnh chỉ có thể là Hàn Quốc mới có thể khai thác được – sức mạnh của văn hoá đại chúng (pop culture). Nếu các bạn muốn biết Hàn Quốc đã làm cách nào để có thể có được quyền lực từ sức mạnh của pop culture, thì bạn không nên bỏ qua cuốn sách này – The birth of Korean Cool.
    Cuốn sách được viết bởi một người Hàn Quốc, nhưng không hẳn là người Hàn. Euny Hong, tác giả cuốn sách là một Hàn kiều. Bà sinh ra ở Mỹ, về Hàn sinh sống một thời gian, rồi lại quay về Mỹ tiếp tục học tập và làm việc. Có lẽ chính vì vậy, cuốn sách mang cả cái nhìn sâu sắc của người trong cuộc lẫn sự khách quan cuả người ngoài cuộc. Cuốn sách giải tích khác đầy đủ lich sử phát triển của Hàn Quốc từ sau chiến tranh Triều Tiên đến những bí mật trong văn hoá Hàn Quốc cũng như Điều kỳ diệu bên sông Hàn.
    Điều thú vị ở cuốn sách này là nó không mang hơi hướng học thuật khô khan và nhàm chán. Cuốn sách được viết dưới dạng tự sự, theo hồi ức của tác giả từ lần đầu tiên quay về Hàn Quốc sau những năm sống cùng gia đình ở Mỹ, những câu chuyện, những hình ảnh trong cuốn sách được viết theo cảm nhận của tác giả, sau đó mở rộng ra đến lịch sử, văn hoá, xã hội của người Hàn. Cuốn sách không hề là một giáo trình với một mớ lý thuyết suông mà là những câu chuyện nối tiếp nhau, như những nét bút vẽ lên một Hàn Quốc đầy sắc màu và dần dần rực rỡ huy hoàng trong thế kỷ 21. Nếu bạn biết về Hallyu, bạn sẽ thấy  vô cùng quen thuộc với những cái tên hàng đầu của nó, như TVXQ, SNSD, PSY, v.v… và tin rằng những câu chuyện đằng sau họ sẽ khiến bạn cảm thấy mới mẻ và thú vị bởi nó không được viết dưới cái nhìn của một nhà báo, một fan- mà bạn đã quá quen- mà là của một Hàn kiều nghiên cứu về Hàn Quốc với đầy đủ những quan sát, phân tích sắc sảo mà không kém phần hài hước
    Nguồn : https://nanapetcommunityblog.wordpress.com/2016/12/08/review-sach-giai-ma-han-quoc-sanh-dieu/
  • Có một câu nói nổi tiếng tôi đọc đâu đó. Câu đó nói mỗi chúng ta đều được ban tặng một cơ hội thứ hai mỗi ngày trong đời. Chúng ở đó để ta bắt lấy, chỉ là bình thường ta không nắm lấy cơ hội đó."
    Cuốn sách “A street cat named Bob” (Chú mèo đường phố tên Bob) được James Bowen viết, về người bạn đã thay đổi cuộc đời anh. Khi con mèo vàng đứng ở cửa nhà James (thực ra chỉ là cái phòng trọ cho dân mới đi cai nghiện về), anh thấy nó có vết cào trên lưng, lông mỏng, trông có vẻ “cá tính”. Ban đầu James định mặc kệ con mèo, vì anh sợ cái cảm giác phải có trách nhiệm, vì chính anh lúc đó còn không ra hồn người, ăn còn không đủ, lấy gì dắt nó theo. Khi đó, James hát rong trên đường phố London, kiếm tiền từng đồng để bỏ miệng và trả tiền điện nước.
    Nhưng con mèo cứ ngồi lỳ ở 1 chỗ mấy ngày, và James ko thể bỏ mặc nó thêm. Anh đã cho nó vào nhà, cho nó ăn, uống sữa và dắt nó đi chích ngừa (sau này thì dắt nó đi thiến luôn:)). Con mèo đã chọn James. Hay đúng ra, như James nói, nó đã cho anh một cơ hội, cũng như anh cho nó một cơ hội. James gọi con mèo là Bob, theo tên một kẻ giết người mà James coi thấy trên tivi.
    James xuất thân từ một gia đình khá giả, nhưng cuộc hôn nhân tan vỡ của bố mẹ, cộng những đợt chuyển nhà vì làm ăn của mẹ đã biến James thành một đứa trẻ thường xuyên bị bắt nạt. James bỏ nhà ra đi, muốn thành lập ban nhạc Rock (cũng lập được ít lâu), sử dụng vài loại ma túy nhẹ, yêu một cô bồ, rồi chuyển qua heroin. Cuộc đời của James sang trang khi anh phải vào trại cai nghiện và trở ra như một kẻ tứ cố vô thân, không thể về nhà và cũng không có đồng nào trong túi. James bắt đầu hát rong ở gần ga tàu điện.
    Cảm giác mà James miêu tả về mình khi ấy là, mọi người luôn nhìn anh như một kẻ “vô hình”. James viết: “Thật không dễ dàng khi bạn kiếm sống trên đường. Người ta không muốn cho bạn một cơ hội. Trước khi tôi có mèo Bob, nếu tôi cố gắng tiến lại gần người ta trong quán bar với cây guitar bên mình, người ta sẽ nói “Không, xin lỗi” trước khi tôi kịp nói xin chào. Tôi có cố gắng hỏi họ một lúc. Nhưng họ sẽ nói: “Không thay đổi gì đâu, rất tiếc” trước khi tôi kịp mở miệng. Chuyện luôn xảy ra như vậy. Người ta thậm chí không cho tôi một cơ hội”.
    “Người ta không muốn lắng nghe. Tất cả những gì họ thấy là một kẻ đang định xin một ly bia. Họ không hiểu tôi đang làm việc. Tôi không ăn xin. Tôi chỉ đang cố gắng mưu sinh. Chỉ bởi vì tôi không mặc bộ vest, đeo cà-vạt và mang vali hoặc máy tính, chỉ bởi vì tôi không có bảng lương và P45, điều đó không có nghĩa tôi là một tên ăn bám.”
    Khi James đứng hát không ai nhìn thấy anh, họ chỉ lướt qua và ném vào xu lẻ. Nhưng một ngày nọ, mèo Bob đòi theo James đi làm. Nó bám theo James mỗi ngày, gia tăng khoảng cách, đi càng lúc càng xa hơn. Tới ngày nọ, nó đứng trước một đại lộ với anh và... chuẩn bị qua đường. James quá sợ con mèo sẽ bị tai nạn nên đành bỏ nó lên cổ và qua đường. Đó là ngày “đi làm” đầu tiên của Bob.
    Sự xuất hiện của con mèo – giống như các con mèo dụ khách trong chiện tranh Nhật – đã khiến người ta (Đặc biệt là phụ nữ) chú ý đến gánh hát của James. Họ dừng lại, vuốt ve con mèo, hỏi chuyện anh. Lần đầu tiên, James bàng hoàng nhận ra mọi người không coi anh là “kẻ vô hình” nữa. Anh trả lời. Anh được trò chuyện. Họ cho anh nhiều tiền hơn, vuốt ve con mèo và nghe anh hát. Những khách du lịch đến London tỏ ra rất thích thú với Bob và gánh hát của James. Ngày đầu tiên, James kiếm được 60 bảng, gấp 2 lần mỗi ngày anh kiếm được.
    Từ đó, Bob luôn đi làm với James, đánh nhau với chó trên đường, chống lại bọn thanh niên bắt nạt định cướp tiền, vượt qua sự đuổi bắt của cảnh sát nhà ga. Cũng có hôm, con mèo chán, nên nó “nghỉ việc”, rồi lại đi làm lại.
    Trong suốt cuốn sách, mỗi một chương James miêu tả về con mèo, anh lại viết thêm về chính mình. Anh cởi mở hơn khi tiết lộ những vết xước, mảnh vỡ của cuộc đời do chính anh gây ra, do sự gây hấn, tuổi trẻ, sự xa cách với gia đình, sự nuông chiều bản thân, lệ thuộc vào ma túy. Có Bob, James không còn phải ngủ những đêm cô đơn trong căn nhà nhỏ xíu và lạnh ngắt nữa. Con mèo ngủ ngoan và luôn dậy sớm, cào tủ bát để đòi đồ ăn. Con mèo ra đường, chịu nắng mưa với anh, rồi trở về nhà với bữa tối ngon lành với anh, nghe nhạc, xem tivi cùng anh. Họ là một gia đình.
    James viết về Bob: “Mèo là loài nổi tiếng kén cá chọn canh. Và nếu một con mèo không thích chủ của nó, nó sẽ đi ra ngoài và tìm chủ mới. Mèo luôn làm vậy. Chúng đi và sống với một ai khác. Khi người ta thấy tôi với chú mèo của tôi, hình ảnh tôi mềm đi trong mắt họ. Nó khiến tôi người hơn. Đặc biệt là sau một thời gian dài tôi chẳng ra hồn người. Theo cách nào đó, chú mèo đã khiến tôi có lại chính mình. Tôi đã từng là kẻ không phải người, giờ tôi lại được là người.
    Bob không chỉ thay đổi thái độ mọi người đối với tôi, nó còn thay đổi cả thái độ mà tôi đối với mọi người.”
    Mèo Bob đã an ủi James trong những năm tháng đơn độc, lạnh giá và cố gắng níu kéo bản thân trở về cuộc sống bình thường, sau một chuỗi thời gian quá dài trở thành một tên ma-cà-bông. Nó cho anh một sự bình an, một mái nhà, một kẻ buộc anh phải chịu trách nhiệm, lo cho nó đói no, bệnh đau, một kẻ khiến anh có một câu chuyện để kể, một chuyện thần kì, và trở nên giàu có.
    Nguồn : https://www.facebook.com/khaidon/posts/10202876376604280





  • Rừng Na Uy là cuốn sách đầu tiên đưa tôi đến với văn học Nhật Bản. Một cuốn sách mà người người nhà nhà bảo rằng thuộc dòng văn học lãng mạn, không thể thiếu trong tủ sách của bất kì cô gái mới lớn nào. Ban đầu là vì tò mò, nhưng tất cả thật sự đã trở nên mạnh mẽ hơn, da diết hơn, khắc khoải hơn. Chính lúc ấy, cái lúc mà mọi xúc cảm biến thành dòng điện chạy giần giật trong người ấy, tôi nhận ra rằng “lãng mạn” chỉ là một khía cạnh rất nhỏ của cuốn sách, thậm chí gần như không có. Tác giả đã mang vào đó biết bao điều, để cuốn sách không chỉ đơn thuần là những câu chuyện tình lãng mạn, mà ẩn chứa cả ước mơ, cả những nỗi đau của người trẻ, và biến nó thành nỗi đau của cả thời đại này.

    Những kí ức lãng đãng của Toru Watanabe trong một chuyến bay đến Đức đã dẫn dắt người đọc vào quá khứ, đến với những đường nét, những hình ảnh đầu tiên của người con gái tên Naoko - mối tình đầu tuổi hai mươi đầy cuồng si hoang dại. Naoko là quá khứ, là hình ảnh người bạn thân đã chết mà cả hai cùng chia sẻ, là tấm thân trong suốt dịu dàng trong một đêm trăng. Rồi cuộc sống lại dẫn anh gặp Midori, là cuộc sống hiện tại, là sự chia sẻ giữa hai con người cần đến nhau, là một buổi tối cùng uống rượu ngồi gác thượng, ngắm cảnh hỏa hoạn nhà hàng xóm. Cả ba người họ đã tạo nên mối tình tay ba làm lay động hàng triệu con tim độc giả trên toàn thế giới, bởi lẽ tình yêu mà họ thể hiện là thứ tình yêu dù quấn quít xác thân vẫn là trong trắng, là trung thực và dũng cảm.

    Phải, trong Rừng Na Uy, tình dục được nhắc đến rất nhiều, và có thể cho rằng tác giả không hề “run tay” hay “ngượng miệng” khi viết ra những lời thoại như thế. Nó khiến cho một cô gái vị thành niên như tôi không khỏi ngạc nhiên và bàng hoàng. Thế nhưng, từ sâu thẳm trong trái tim, tôi thấy nó đến rất tự nhiên, phóng khoáng và chân thực, như chính lối sống của con người Nhật Bản. Và hơn hết, là nó mạnh mẽ như một mũi tên lao vút ra khỏi cánh cung, nó xuất phát từ sự ngay thẳng, sự thuần khiết của mỗi kiếp người. Đọc lời thoại trong Rừng Na-uy mà tôi luôn tự hỏi, sau này, liệu tôi có đủ can đảm để nói ra những lời nói chân xác như thế với người mà tôi sẽ gọi là “người yêu”, có đủ can đảm để bày tỏ những suy nghĩ trong lòng mình một cách trung thực và mạnh mẽ?

    Chính vì thế mà tôi thấy Rừng Na Uy không lãng mạn. Tình yêu thể hiện trong đó không núp bóng những lí tưởng lãng mạn, mơ hồ, mà hiển hiện dưới ánh sáng theo cách chân thực nhất, công khai trực tiếp trong tấm lòng trung thực và dũng mãnh của tuổi trẻ.

    Đọc truyện của Murakami, tôi luôn nhớ đến câu "Sự chết tồn tại, không phải như một đối nghịch mà là một phần của cuộc sống". Trong truyện nhuốm màu tang tóc, màu của những giấc mơ vỡ nát và những tình cảm không trọn vẹn. Quá nhiều cái chết xung quanh câu chuyện, quá nhiều cuộc đời sống không lý tưởng. Sự lẻ loi, cô đôc, sự yếu đuối, mất kiểm soát, sự ngông cuồng nhưng vẫn cần một chỗ dựa... tất cả đã hòa trộn với nhau tạo nên một câu chuyện buồn miên man ám ảnh. Cái chết liệu có phải là sự giải thoát, và chỉ khi chết đi, con người mới thoát khỏi tất cả những dối trá, những đen tối của cuộc đời? Rồi tôi lại nghĩ, nếu là vậy, tại sao con người không chết hết đi?

    Câu hỏi đó lại khiến tôi nhớ tới những cái giếng đồng xuất hiện trong câu chuyện của Naoko ở đầu cuốn sách, những cái giếng nằm ở đâu đó trên đồng cỏ và chờ đợi ai đó lạc chân ngã xuống và rồi tất cả kết thúc. Những con người còn quá trẻ như Naoko và Kizuki tự mình tìm đến cái chết có phải chăng vì họ đã lỡ trượt chân xuống miệng giếng, không thể tự mình giải thoát và cũng không ai bên cạnh đủ sức đưa họ quay trở lên? Những cái giếng ấy phải chăng chính là những tuyệt vọng thăm thẳm trong tâm hồn mỗi con người, là những bức bối và áp lực của xã hội Nhật thập niên 60 – 70. Và chính những biến đổi ngu xuẩn của thời cuộc lúc bấy giờ chính là cú đẩy không khoan nhượng những người trẻ như Naoko và Kizuki xuống miệng giếng đen ngòm sâu hun hút?

    Ánh sáng mặt trời trong câu chuyện nhuốm màu bi kịch này là cô gái tên Midori, một cô gái mạnh mẽ dám nghĩ dám làm. Tuy cận kề cái chết của cha, nhưng cô đã không hề rơi vào những cái giếng lẩn khuất trên đồng cỏ, cô đã lựa chọn một con đường khác. Câu chuyện tình tay ba Naoko-Toru-Midori dường như đặt Toru vào giữa cái chết và sự sống, giữa quá khứ và hiện tại. Tình yêu Toru dành cho Naoko là tình yêu ám ảnh như một giấc mơ, còn tình yêu anh dành cho Midori là một tình yêu mà ở đó họ cần nhau để sống, và sống vì họ cần nhau. Rừng Na Uy đã cho ta thấy được tuổi trẻ có những tổn thương và cả những sự tiếc nuối mà thời gian không thể chữa lành, đôi khi cái chết là liều thuốc hữu hiệu cuối cùng, nhưng điều quan trọng vẫn là hãy cố gắng sống... như Toru Watanabe.

    Gấp quyển sách lại chỉ là những suy nghĩ miên man cùng những dòng nước mắt cứ thế tự nhiên lăn. Rừng Na Uy là một câu chuyện đau thương đến tột độ. Nó là một câu hỏi lớn, một nỗi ám ảnh của thời đại mà bất cứ ai cũng nên đọc và tự trả lời cho chính mình.

    Rừng Na Uy được viết ra dường như chỉ để dành riêng cho tuổi thanh xuân, một câu chuyện tình yêu giản dị.

    “Giản dị như sự thật

    Như bốn mùa.

    Như sống chết.”
    Nguồn : https://sites.google.com/site/nguyenngoc177/review-sach/-review-rung-na-uy---haruki-murakami

  • "Tình yêu không có lỗi, lỗi ở bản thân" là cuốn sách đầy cảm hứng, mang đến những bí kíp thực tế và hữu ích nhất để học cách yêu thương chính mình.
    Tất cả mọi người hiện diện trong cuộc sống của chúng ta đều có lý do. Thi thoảng, sẽ có lúc bạn bất lực không hiểu nổi mình khi ai đó, vô tình hay cố ý, bước ra khỏi cuộc đời của bạn.
    Có những thương yêu mà sau rất nhiều năm tháng, điều ở lại, là vụn vỡ chia ly. Vậy thì Maeya Zee là một người bạn mà bất kỳ cô gái nào cũng cần có khi yêu, một người bạn đầy tỉnh táo, rất lý trí nhưng cũng vô cùng tình cảm với bảo bối Tình yêu không có lỗi, lỗi ở bản thân.
    Cuốn sách là trải lòng của chính Zee trong 31 năm cuộc đời nhiều ngọt ngào, cay đắng. Bằng giọng điệu chân thành pha lẫn hài hước, những câu chuyện Maeya kể rất gần gũi, chân thực mà tin chắc bạn đã hoặc sẽ phải trải qua: cuộc sống độc thân với những lời hỏi han thiếu tế nhị, nỗi đau khi thất tình, cuộc chia ly của cô bạn thân, các chàng trai đến rồi đi và để lại những bài học ý nghĩa… Song song đó là hành trình chữa lành trái tim tổn thương, vượt qua nỗi buồn và trưởng thành hơn.
    Như một tấm gương trung thực, 31 bài học trong từng trang sách giúp bạn lắng lại, nhìn vào thẳm sâu bên trong mình, lắng nghe tiếng nói của tâm hồn, để suy nghĩ về việc đặt quá nhiều kỳ vọng ở đối phương chính là xây dựng một mối quan hệ chết. Câu chữ nhẹ nhàng mà chân thực của Maeya như thứ sức mạnh vô hình kéo bạn ra khỏi tổn thương, giúp bạn mạnh dạn thay đổi điểm nhìn, trân trọng bản thân hơn.
    Suy cho cùng, tình yêu luôn có nước mắt và nụ cười, ngọt ngào và đắng cay, có cả những điều tồi tệ khiến bạn cảm thấy muốn tan vỡ cả trái tim. Nhưng dù vậy, nỗi buồn chắc chắn chẳng phải là lỗi của tình yêu, mà là BẠN có lựa chọn hạnh phúc hay không.
    Nguồn : http://news.zing.vn/31-bai-hoc-yeu-thuong-chinh-minh-post725387.html

  • Paper Towns (Những thành phố giấy) là cuốn sách vô cùng thú vị, nếu không nói là độc đáo, một tác phẩm khác của John Green vốn nổi tiếng với The Fault in Our Stars (Khi lỗi thuộc về những vì sao) hay An Abundance of Katherines. Sách đã được chuyển thể thành phim cùng tên, vai chính đảm nhiệm bởi hai diễn viên trẻ Cara Delevingne và Nat Wolff.
    Truyện kể về cậu bé Quentin Q Jacobsen với cuộc sống vốn nhàm chán bị đảo lộn hoàn toàn khi cô gái Margo Roth Spiegelman chuyển đến cạnh nhà. Hai người đã có những cuộc nói chuyện thoải mái, tán tỉnh vui vẻ, cho đến khi họ vô tình đụng độ một xác chết.
    Nhiều năm sau, khi Margo và Quentin trở thành học sinh trung học, họ xa cách nhau dần và rất ít gặp gỡ. Cho đến một đêm khi Margo bất ngờ trèo vào phòng ngủ anh bạn hàng xóm và mời cậu tham gia chuyến phiêu lưu với mình, chỉ có điều sáng hôm sau cô biến mất và để lại nhiều đầu mối cho Quentin khám phá.
    Có thể nói cốt truyện Paper Towns được xây dựng rất chặt chẽ, với các đầu mối được tiết lộ dần khiến người đọc liên tục tò mò tới tận trang cuối. Hơn nữa, kết cấu tiểu thuyết – nhật ký được John Green kết hợp tài tình, tránh được sự nhàm chán cho độc giả chia thành 3 phần The Strings, The Grass và The Vesel. Tiêu đề ba phần sách cũng là ba ẩn dụ lớn được sử dụng xuyên suốt tác phẩm: The Strings (Những sợi dây) – sự tan vỡ, những thay đổi tất yếu; The Grass (Cây cỏ) – bạn bè và gia đình; và The Vessel (Chiếc bình) – những chuyến phiêu lưu và điểm đến.
    Quentin và Margo đều là những cô bé, cậu bé tuổi teen, hai hình mẫu nhân vật gần gũi với độc giả. Họ đang trong quá trình trưởng thành, không biết đích đến cuối cùng của cuộc đời nhưng vẫn tràn đầy năng lượng và ham muốn khám phá. Hai nhân vật được John khắc họa khá chi tiết, là nam châm gắn người đọc với tác phẩm bởi những tiếng cười họ đem đến qua những đoạn hội thoại hài hước và tinh nghịch.
    Nguồn : http://news.zing.vn/nhung-thanh-pho-giay-ky-niem-ngot-ngao-ve-tinh-yeu-post592102.html

  • Jacquelyn Mitchard là một nhà báo, đồng thời là tác giả best seller của New York Times. Bà được biết đến với những tác phẩm như The most wanted (được đề cử giải Britain's Orange Prize for Fiction), tác phẩm Cage of stars  (được đề cử giải Britain's Spread The Word Prize)...
    Trong thẳm sâu tâm hồn với tựa gốc The deep end of the ocean là một trong những cuốn tiểu thuyết nổi bật nhất của Jacquelyn Mitchard, đưa bà từ một nhà báo trở thành một trong những tiểu thuyết gia hàng đầu thế giới.
    Cuốn sách kể về một gia đình nhỏ ở bang Illinois. Beth, một người vợ, một người mẹ trẻ dường như luôn cảm thấy quá sức khi phải cùng lúc làm cả hai việc: chăm sóc ba đứa con và theo đuổi đam mê nhiếp ảnh. Trong một dịp gia đình đi du lịch, Beth vô tình để lạc mất Ben - đứa con trai thứ của cô và cũng là đứa mà cô yêu thương nhất trong ba đứa con mình. Từ đó, cô bắt đầu bước vào cuộc sống đầy bi kịch với nỗi tuyệt vọng trong cuộc tìm kiếm Ben kéo dài ròng rã những năm tiếp theo sau đó.
    Tình thương Beth dành cho con trai quá lớn, lớn đến độ ích kỷ. Chính tình yêu đó đã khiến cô sống những năm tháng chỉ mải miết kiếm tìm Ben, quên đi tình yêu của chồng và thậm chí bỏ mặc hai đứa con còn lại. Thời gian thấm thoắt trôi qua, đã 9 năm kể từ khi Ben mất tích. Beth dần dần nguôi ngoai nhưng đây cũng là lúc cô nhận ra suốt 9 năm qua, gia đình cô đã hoàn toàn tan nát. Vicent – đứa con trai đầu sống thiếu vắng tình thương của người mẹ, phải vào tù vì tội đánh nhau. Chồng cô giờ đây cũng trở nên thờ ơ, xa cách. Đứa con gái út giờ đây cũng chẳng còn là cô con gái bé nhỏ của cô lúc xưa.
    Chính khi ấy, lại là khi Ben xuất hiện, cậu bé trở về mạnh khỏe, lành lặn, duy chỉ có ký ức về người mẹ là hoàn toàn mất đi, và tất cả những gì cậu bé còn nhớ là về người anh trai của cậu thời thơ ấu. Cơn ác mộng lại một lần nữa bắt đầu…
    Cuốn tiểu thuyết với một cốt truyện xuất sắc và giọng kể tài tình đã chiếm được tình yêu của bao trái tim độc giả. Trên tất cả, đây đích thực là một câu chuyện về tình yêu: tình yêu lớn lao mà Beth dành cho các con đã giúp cô nhận ra cô không chỉ có mình Ben mà còn có Vicent và đứa con gái nhỏ; tình yêu chồng vợ đã khiến chồng cô chấp nhận lặng lẽ ở bên cô suốt 9 năm, cùng cô chờ đợi không mệt mỏi, không một lời oán than; tình yêu anh em đã khiến Vicent dũng cảm đối mặt với quá khứ để giúp em trai mình lấy lại ký ức bị mất…
    Trong thẳm sâu tâm hồn đã gửi đến hàng triệu độc giả thông điệp lớn nhất của cuốn sách: tình yêu thương dù bị giấu kín tận nơi sâu thẳm nào đó của tâm hồn, vẫn sẽ có ngày được nhìn thấy, và chính nó sẽ cứu vãn mọi thứ, hàn gắn mọi thứ đổ vỡ và đau khổ.
    Tạp chí People từng viết nhận xét về cuốn sách: “Một câu chuyện xúc động với cảm giác hồi hộp của một cuốn tiểu thuyết ly kỳ, chạm đến nơi lắng sâu nhất của tình gia đình thiêng liêng gắn bó.”
    Đây cũng là cuốn được nữ hoàng truyền hình Mỹ Oprah Winfrey chọn để khởi đầu cho Câu lạc bộ sách Oprah, được dịch ra 14 ngôn ngữ và bán được hơn 3 triệu bản cũng như được tái bản hơn 8 lần trong suốt những năm qua.
    Bạn đọc quan tâm có thể mua sách điện tử  tại Ybook.vn để được hưởng ưu đãi giảm giá " Mua 1 được 3 ", đồng thời tham gia chương trình khuyến mãi “Tặng 53 ebook sách miễn phí ” của Ybook
    Nguồn : http://news.zing.vn/trong-tham-sau-tam-hon-post308973.html